IndexIndex  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  


425 Số bài - 28%
 
key (425)
309 Số bài - 20%
 
Chu Miu (309)
307 Số bài - 20%
 
NTSno.1 (307)
117 Số bài - 8%
 
Admin (117)
116 Số bài - 8%
 
tientala (116)
54 Số bài - 4%
 
Jenny Doll (54)
53 Số bài - 3%
 
jazzminlove (53)
53 Số bài - 3%
 
mycomputer (53)
46 Số bài - 3%
 
hyunjin (46)
38 Số bài - 3%
 
myhanhdk (38)
Các bài gửi mới nhấtNgười gửi cuối


Share | 
 

 Câu chuyện này còn bùn hơn nữa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
key



Posts : 425
Points : 1703
Thanked : 11
Sinh Nhật : 12/12/1993
Tuổi : 22
Đến từ : Mỹ Lợi
Nick chat : monkeyshandsome
Sở thích : Nghiên cứu khoa học
>

Thú 3D

sheep

•»»-»sheep«-««•

Posts : 425
Points : 1703
Thanked : 11
Sinh Nhật : 12/12/1993
Tuổi : 22
Đến từ : Mỹ Lợi
Nick chat : monkeyshandsome
Sở thích : Nghiên cứu khoa học

Bài gửiTiêu đề: Câu chuyện này còn bùn hơn nữa  Mon May 02, 2011 9:10 am


  Ngày đó cô bé lớp 10 tìm thấy địa chỉ của người con trai lớp 12 trong một giấc mơ, và đã viết thư

làm quen mắc dù chưa biết anh ấy là ai hay địa chỉ này có tồn tại không? Cái nét bút chẳng thể

nhầm với ai: xấu, nhưng cố gắng thì vẫn đọc được.Cái cách nói chuyện tự nhiên và thoải mái đến lạ

kì: “anh làm bạn với em được không”.Những câu nói bình thường nhưng lại mang đầy ý nghĩa:” anh

vui thì nhóc cũng vui.”


Và rồi........thư được chuyển đến người con trai đang học lớp 12 kia!

Đấy là những ấn tượng ban đầu để lại cho người con trai, nhưng lại không bao giờ phai nhạt.Thời

gian cứ thế trôi đi. Ban đầu là những lá thư, rồi sau đó là những dòng mail, rồi những dòng tin

nhắn qua nick chat. Một tình bạn đã hình thành và ngày càng gắn bó hơn dù 2 người chưa một lần

gặp gỡ.Mỗi lần gặp nhau trên mạng, cô bé vẫn bắt đầu với câu nói quen thuộc: “hôm nay anh của

nhóc thế nào rồi “. Và kết thúc, bao giờ chàng trai cũng kèm theo một câu nói: “nhóc ah, vui vẻ

nhé em”.


Không biết từ bao giờ, người con trai đã coi người bạn kia của mình như một người tri kỉ.Và người

con gái cũng vậy. Có chuyện vui hay buồn, thì mỗi lần online, người đầu tiên mà người này muốn

nhắn tin chia sẻ chính là người kia.Và cứ thế, gần 5 năm trôi qua, cái tình bạn ấy càng gắn bó,

dù chưa bao giờ họ nhìn thấy mặt nhau.

Chưa một lần xin số điện thoại, chưa một lần hỏi địa chỉ gia đình, chưa một lần yêu cầu người kia

gửi ảnh… vậy mà cái tình bạn ấy vẫn cứ âm thầm bền bỉ.

Có một thời gian, người con gái vì gia đình có quá nhiều chuyện buồn đã khiến cô cắt tất cả liên

lạc với mọi người. Hơn 3 tháng, cứ vào 12h tối thứ 7, người con trai vẫn không quên gửi cho cô

một dòng tin nhắn:” nhóc ah, em đang ở đâu vậy. Cuối tuần vui vẻ nhé em.”

Hơn 15 tin nhắn, với cùng một nội dung vẫn đều đặn gửi đi vào cùng một thời điểm trong tuần, dù

phía bên kia không một lần đáp lại. Có lẽ, chính từ giờ phút này, người con gái chợt nhận ra

rằng: người duy nhất trên thế gian luôn quan tâm tới cô , không ai khác chính là anh. Và có lẽ,

cô đã đem lòng thầm yêu anh.


Nhưng cô đã không thể nói lên được tình cảm của mình, vì cô biết: trái tim của người con trai chỉ

luôn có một bóng hình, mà người ấy lại không phải là cô.

Cô âm thầm đọc từng dòng Blog của người con trai, lặng lẽ theo dõi từng trang web mà người ấy tạo

ra.Càng cảm động trước sự chung thủy của người con trai bao nhiêu thì cô lại yêu người ấy bấy

nhiêu.


Mỗi lần gặp người con trai trên mạng, vẫn là một cô bé hồn nhiên, vui tươi như ngày nào.Nhưng đấy

cũng là lúc cô đang cố gắng che đi sự đau đớn của mình khi nhìn thấy người con trai đau khổ .Cô

đã nhờ một người bạn học cùng trường ĐH với người con trai lén chụp ảnh anh.

Người con trai đã không hề biết tất cả những chuyện ấy.Và trong suy nghĩ của anh, vẫn luôn coi

người con gái như một người bạn tri kỉ, một người em gái tốt.Anh vẫn chia sẻ với cô những tình

cảm của anh, và vẫn thường lắng nghe những lời tâm sự của cô gái.Cô gái kể với anh rằng cô đang

yêu đơn phương một người, nhưng lại không giám nói ra.Anh thì cứ vô tình khuyên cô gái hãy kiên

trì với tình cảm của mình. Rồi có biết đâu, chính những câu nói ấy đã làm cho người con gái đau

khổ vô cùng.
Đến một ngày , người con gái quyết định sẽ quên đi tất cả.Cô viết trang blog cuối cùng thừa nhận

tình cảm của mình với người con trai,cô đi du học. Trước khi đi, cô gái chỉ gửi cho anh một sợi

dây chuyền làm bằng bạc, rất đơn giản trên mặt dây chuyền chỉ khắc tên "nhỏ" và anh.

Người con trai bàng hoàng khi đọc được Blog của cô, mặc dù trước đây, ít nhiều anh cũng đã cảm

nhận được tình cảm ấy, nhưng không giám chắc.Anh cố gắng tìm mọi cách để liên lạc,đem theo món

quà của "nhỏ", dù mưa hay nắng, lạnh hay nóng anh vẫn đi..đi mãi đi từ nơi này đến nơi khác,tất

cả mọi nơi anh có thể đi. Sau 7 năm không tìm thấy "nhỏ", anh đã bỏ cuộc và rồi một hôm nọ, một

em bé mới tập đi ngã vào chân anh khi anh đang ngồi trong công viên, trên cổ của bé...ôi!anh đã

nhìn thấy sợi dây, cái mà hơn 7 năm trời anh không thể tìm ra được.

..........................

Anh đã khóc!

xuc dong xuc dong xuc dong







Chữ kí của key


"Sống cho hôm nay, sống cho ngày mai, sống cho thế hệ sau"
Ta không sợ gì hết

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Câu chuyện này còn bùn hơn nữa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Chuyên mục :: Chuyện Tình Yêu-
 


Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com