Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  


425 Số bài - 28%
 
key (425)
309 Số bài - 20%
 
Chu Miu (309)
307 Số bài - 20%
 
NTSno.1 (307)
117 Số bài - 8%
 
Admin (117)
116 Số bài - 8%
 
tientala (116)
54 Số bài - 4%
 
Jenny Doll (54)
53 Số bài - 3%
 
jazzminlove (53)
53 Số bài - 3%
 
mycomputer (53)
46 Số bài - 3%
 
hyunjin (46)
38 Số bài - 3%
 
myhanhdk (38)
Các bài gửi mới nhấtNgười gửi cuối


Share | 
 

 Học cách vỡ òa.. Học cách yêu thương...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Chu Miu

avatar


Posts : 309
Points : 1120
Thanked : 7
Sinh Nhật : 22/02/1996
Tuổi : 21
Đến từ : 10A2
Nick chat : bbxp_mm
Sở thích : thíck nhìu thứ ^^
>

Thú 3D

sheep

•»»-»sheep«-««•

Posts : 309
Points : 1120
Thanked : 7
Sinh Nhật : 22/02/1996
Tuổi : 21
Đến từ : 10A2
Nick chat : bbxp_mm
Sở thích : thíck nhìu thứ ^^

Bài gửiTiêu đề: Học cách vỡ òa.. Học cách yêu thương...   Wed Aug 03, 2011 3:40 pm


  Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không... Nhưng tôi lại muốn khóc. Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thuơng ngưòi khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như, nếu đã sống trong đời thì một là, bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm bạn đau. Đó là điều không tránh khỏi.

Có đôi khi bạn chấp nhận buông tay, không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn nào khác. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn và ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết làm gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác sẽ thấy dễ chịu
hơn sao?

Ngốc vẫn là ngốc mà thôi.

Tôi thích có một chậu hoa nhỏ đặt nơi cửa sổ bàn học. Đời sẽ xinh hơn một tí. Nhiều hy vọng hơn một tí. Tôi cũng thích ngắm nhìn những cơn mưa. Đi dưới trời mưa, sẽ không sợ ai thấy mình khóc, không sợ khi cười bị cho là dở hơi. Đi dưới trời mưa, con người rét lạnh nhưng cũng dễ quên hết mọi lỗi lầm, những phiền muộn và xét nét nhau. Đi dưới trời mưa, những ngày cũ ùa về rồi vỡ oà, tan chảy như dòng nước nhỏ. Và, đi dưới trời mưa, người ta sẽ khó nhận ra nhau, để rồi khỏi phải cảm thấy khó xử. Sao không nhìn nhau và mắng chửi xối xả nhau đi? Hơn là im lặng mà thấy lòng mình nặng trĩu? Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào thì ta lại càng dễ đánh mất đi tính trong sáng của những ngày trẻ thơ. Không thể như một đứa bé khóc oà lên khi bị bạn giành ăn. Ta biết, sự việc có
những cái đúng cái sai, có những cái bắt đầu lại được và những cái không thể. Có những điều có thể nói và cũng có những điều không được phép.

Tôi nhớ, mình đã từng khuyên đứa em gái nhỏ về cánh cửa của hạnh phúc. Khi một cánh cửa khép lại thì một cánh cửa khác sẽ mở ra. Nhưng con người lại thường hay nhìn về phía cánh cửa đã khép mà tiếc nuối, quên mất rằng đang có một cánh cửa khác dành cho mình. Tôi cũng vậy. Cứ đinh ninh rằng mọi thứ đã quá hoàn hảo cho đến khi nhận ra khoảng trống lớn ấy mới thấy chông chênh rồi thì cứ tự làm mình thấy buồn và khó chịu. Vì mọi việc không thể nào thay đổi thì cứ để chúng ngủ như con mèo ngoan đi. Khi nào muốn thức nó sẽ thức. Vì bản thân mình đã cố hết sức giữ, nếu không thể giữ được nữa thì cứ thả tay ra để chúng bay đi.

Có người nói với mình. Nên nghĩ không còn người bạn này thì mình chơi với người bạn khác. Nhưng, nếu những mối quan hệ cứ bị quy ra theo giá trị cũ mới, nếu bản thân có thể dễ dàng quên...chắc mình không còn là mình nữa.

Mình vẫn là mình đấy thôi. Một chút vẩn vơ, một chút hy vọng và một chút thất vọng... Nhưng, mình vẫn thấy cuộc sống này trong lành biết mấy, những con người
xung quanh vẫn đáng yêu biết mấy. Mình không thể cho là chưa từng có chuyện gì vui buồn xảy ra, nhưng mình sẽ chấp nhận chúng. Vì đối với mình, chỉ nên yêu thương. Chỉ có yêu thương mới có thể đem lại may mắn, hạnh phúc và sự bình yên.

Và, dù cho mọi thứ đã thay đỗi nhưng, những ngày cũ, tình cũ vẫn trong sáng và tràn đầy. Tất cả vẫn đẹp, vẫn nguyên vẹn như chưa từng xảy ra chuyện gì cả. Khi nghĩ về những ngày qua, những người bạn một thời, chỉ có nụ cười, không có nước mắt, chỉ có niềm vui, không có nỗi buồn. Một ngày mới sẽ đến mang theo những niềm vui mới. Dù đó là thật hay giả vờ thì cũng từng là bạn. Nếu có hối hận hay tiếc nuối chỉ là do tự mình không biết quý trọng nhau thôi...


Có những thứ không thể nhưng, Yêu Thương là có thể...







Chữ kí của Chu Miu


♥️ I'm a small grass in Grass Paradise ♥️

- I'm finding a wind..
- Wind.. Where are you..
- I want to meet you now..!!


- If anyone knows, please tell me...!!


P/s: Grass love Wind..

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Học cách vỡ òa.. Học cách yêu thương...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Chuyên mục :: Các Vấn Đề Ngoài Lề-
 


Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog